Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Lời dạy của Đức Khổng Tử - Cách sống, làm người

Khổng Tử (chữ Hán: 孔子; còn gọi là Khổng Phu Tử 孔夫子; 27 tháng 8 âm, 551 –11 tháng 4 479 TCN) là một nhà tư tưởng, nhà triết học, nhà giáo dục, nhà chính trị nổi tiếng người Trung Hoa, các bài giảng, lời dạy và triết lý của ông có ảnh hưởng sâu rộng đối với đời sống và tư tưởng của các dân tộc Đông Á. Người Trung Hoa đời sau đã tôn xưng ông là Vạn thế Sư biểu (Bậc thầy của muôn đời).

Triết học của ông nhấn mạnh trên sự tu dưỡng đức hạnh cá nhân và cai trị bằng đạo đức: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, sự chính xác của các mối quan hệ xã hội, đạo đức và quy phạm làm người, “Đạo Trung Dung” và các đức tính “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín”. Các giá trị đó đã có được tầm ảnh hưởng lớn trên mọi học thuyết khác ở Trung Quốc như Pháp gia hay Đạo gia trong suốt triều đại nhà Hán. Các tư tưởng của Khổng Tử đã được phát triển thành một hệ thống triết học được gọi là Khổng giáo. Khổng giáo được một người Italia là Matteo Ricci đưa vào Châu Âu, ông cũng là người đầu tiên La tinh hoá tên Khổng Tử thành “Confucius”. Khổng giáo còn được xem là một tôn giáo lớn của loài người, nhất là dân tộc Trung Hoa.

Các bài giảng của Đức Khổng Tử được nghiên cứu chủ yếu qua cuốn Luận Ngữ, một tập hợp những “mẩu chuyện cách ngôn ngắn”, được biên soạn nhiều năm sau khi ông qua đời do các học trò của ông ghi chép lại. Trong gần 2.000 năm ông được cho là người biên soạn hoặc tác giả của Ngũ Kinh: Kinh Thư, Kinh Thi, Kinh Lễ, Kinh Dịch, Kinh Xuân Thu (Kinh Nhạc đã bị Tần Thủy Hoàng đốt mất nên còn lại Ngũ Kinh).

Tìm hiểu thêm về Khổng Tử: http://vi.wikipedia.org/wiki/Khổng_Tử

loi-day-cua-duc-khong-tu-cach-song-lam-nguoi

Những lời dạy quý giá của Đức Khổng Tử



Đọc hết mới là kẻ trọng đạo lý, hiểu hết mới mong có nhân cách hơn người


Hình hài của mẹ của cha

Trí khôn đời dạy, đói no tự mình

Sang hèn trong kiếp nhân sinh

Buồn vui sướng khổ thường tình thế thôi

Không hơn hãy cố gắng bằng người

Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh

Có chí thì ham học

Bất chí thì ham chơi

Trí khôn tạo nên người

Đức nhân tìm ra bạn

Thành đạt nhờ đức dày

Làm nên nhờ có thầy

Đủ đầy nhờ có bạn

Gái ngoan nhờ đức hạnh

Trai mạnh nhờ lực cường

Tươi đẹp lắm người thương

Lực cường nhiều kẻ mạnh

Dễ thích nghi thì sống

Biết năng động thì nên

Đủ tài trí làm nên

Đủ sức bền thì thắng

Biết mình khi hoạn nan

Hiểu bạn lúc gian nguy

Nghèo hèn bởi tự ti

Ngu si vì tự phụ

Tài đức cao hơn phú

Hạnh phúc đủ hơn giàu

Sống trung tín bền lâu

Tình nghĩa sâu hạnh phúc

Đủ tài thì đỡ cực

Đủ sức thì đỡ nghèo

Dốt nát hay làm theo

Hiểu biết nhiều thì lợi

Hỏng việc thì hấp tấp

Va vấp bởi vội vàng

Cảnh giác với lời khen

Bình tâm nghe lời trách

Quá nghiêm thì ít bạn

Dễ dãi bạn khinh nhờn

Không hứa hão là khôn

Không tin xằng ít vạ

Làm ơn đừng mong trả

Được ơn nhớ đừng quên

Nhu nhược bị ép trèn

Quá cương thì bị gãy

Cái quý thì khó thấy

Dễ lấy thường của tồi

Của rẻ là của ôi

Dùng người tội sinh vạ

Đẹp lòng hơn tốt mã

Nền nã hơn kiêu kì

Thận trọng từng bước đi

Xét suy khi hành động

Hiểu biết nhiều dễ sống

Luôn chủ động dễ thành

Thận trọng trước lợi danh

Giữ mình đừng buông thả

Tránh xa phường trí trá

Tai vạ bởi nể nang

Tài giỏi chớ khoe khoang

Giàu sang đừng kênh kiệu

Học bao nhiêu vẫn thiếu

Hiểu bao nhiêu chẳng thừa

Nhân đức chớ bán mua

Được thua không nản trí

Đủ đức tài bớt lụy

Đủ dũng khí chẳng hàng

Có vợ đảm thì sang

Có bạn vàng thì quý

Đói nghèo vì bệnh sĩ

Quẫn trí dễ làm liều

Tỉnh táo với tình yêu

Biết điều khi yếu thế

Lo việc nhà chớ kể

Ân nghĩa chớ đếm đong

Người phúc lộc nhờ nguồn

Sống bất nghĩa tai ương

Sống bất lương tù ngục

Phải cầu xin là nhục

Phải khuất phục là hèn

Hay đố kị nhỏ nhen

Hay ép trèn độc ác

Lắm gian truân càng sáng

Nhiều hoạn nạn càng tinh

Với mình phải nghiêm minh

Với chúng sinh thân ái

Đang thắng phòng khi bại

Gặt hái phòng mất mùa

Thói quen thường khó chừa

Say sưa thường khó tỉnh

Sống ỉ lại ăn sẵn

Dễ bạc phân tán mình

Sống dựa dẫm ngu đần

Sống bất cần phá sản

Hay đua đòi hoạn nạn

Quá nể bạn tai ương

Gia đình trọng yêu thương

Sống nhịn nhường hỉ hả

Thiếu tình thương man trá

Gắn vàng đá cũng tan

Biết dạy dỗ con ngoan

Chịu bảo ban con giỏi

Tinh khôn nhờ học hỏi

Cứng cỏi nhờ luyện rèn

Sống vì nhau dễ bền

Sống vì tiền đổ vỡ

Rèn con từ mới nở

Khuyên vợ lúc mới về

Muốn hiểu cần lắng nghe

Khốn nạn quên mẹ cha

Tốt đẹp hãy bày ra

Xấu xa nên đậy lại

Có ích thì tồn tại

Có hại thì diệt vong

Nhiều tham vọng long đong

Lắm ước mong lận đận

Hay vội vàng hối hận

Quá cẩn thận lỗi thời

Biết được người là sáng

Hiểu được bạn là khôn

Khiêm tốn là tự tôn

Kiêu căng là tự sát

Hứa trước thì khó đạt

Hèn nhát thì khó thành

Thù hận bởi lợi danh

Tranh giành vì chức vị

Giàu sang hay đố kị

Tài trí sinh ghét ghen

Tham giàu thì cuồng điên

Tham quyền thì độc ác

Vì tiền thì dễ bạc

Vì tình nghĩa bền lâu

Người hiểu nói trọn câu

Người dốt tâu phách lối

Có quyền thì hám lợi

Có tội thường xum xoe

Khờ dại hay bị lừa

Nó bừa hay vạ miệng

Đa ngôn thì tai tiếng

Ngậm miệng dễ được tin

Hám lợi hay cầu xin

Hám quyền hay xu nịnh

Thật thà hay oan trái

Thẳng thắn hay bị hại

Thông thái hay bị ngờ

Chiều con quá con hư

Tiền của dư con hỏng

Giàu mạnh thường thao túng

Nghèo vụng dễ theo đuôi

Người tài giỏi khó chơi

Kẻ trây lười khó bảo

Thành tâm thì đắc đạo

Mạnh bạo việc dễ thành

Quân tử thì trọng danh

Tiểu nhân thì trọng lợi

Bất tài hay đòi hỏi

Lộc lõi khó khiêm nhường

Tình nghĩa thường khó quên

Nợ nhân duyên khó trả

Khó thuần phục kẻ sĩ

Khó phòng bị tướng tài

Biết chấp nhận thảnh thơi

Hay hận đời đau khổ

Của quý thì khó giữ

Con cầu tự khó nuôi

Nhà dư của hiếm hoi

Nhà lắm người bạc cạn

Khó gần người quá sạch

Vắng khách tại quá nghèo

Dễ nổi danh kị hiền

Dễ kiếm tiền khó giữ

Kiếp người là duyên nợ

Lành vỡ lẽ thường tình

Bại thành từ lực trí

Thời gian đừng uổng phí

Biết suy nghĩ sâu xa.

Con người ta sinh ra lớn lên già cả rồi bệnh tật mất đi. Cát bụi lại trở về cát bụi. Âu cũng là quy luật thường tình của một kiếp người. Sinh, lão, bệnh, tử vốn là như vậy. Tuổi trung niên đã có những bước thăng trầm trong cuộc sống, có những thành công, có những thất bại trong cuộc sống vật chất, cuộc sống tình cảm đôi lứa. Đi qua rồi ngẫm lại mới thấy rằng kinh nghiệm cuộc sống đường đời sẽ mãi là những bài học mới cho tất cả chúng ta, dù ở địa vị nào, số phận nào đi chăng nữa. Sang hèn trong kiếp con người ta, không hơn thì cố gắng bằng người. Các bậc tiền bối dạy đời bằng một quá trình đúc kết kinh nghiệm cuộc sống chắt lọc từ thực tế mà nên triết lý sống.

Ngẫm lại thời gian trôi đi như thoi đưa, không biết bao giờ mới về với ngày xưa ơi, để rồi cùng ôn lại những kỷ niệm thời niên thiếu có buồn, vui, sướng, khổ, có điều ngây thơ, trong trắng chưa vương vấn bụi đường đời…

Theo NgocChinh.com

Mẹ và cuộc hành trình sống của bạn

Khi bạn bước chân vào thế giới này, Mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

Khi bạn 1 tuổi, Mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

Khi bạn 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi Mẹ gọi.

Khi bạn 3 tuổi, Mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách quăng đĩa xuống sàn.

Khi bạn 4 tuổi, Mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách dùng chúng tô lên bàn ăn.

me-va-cuoc-hanh-trinh-song-cua-ban

Khi bạn 5 tuổi, Mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cảm ơn bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

Khi bạn 6 tuổi, Mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách la lên:” Con không đi”.

Khi bạn 7 tuổi, Mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

Khi bạn 8 tuổi, Mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

Khi bạn 9 tuổi, Mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

Khi bạn 10 tuổi, Mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đá đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng hề quay lại.

Khi bạn 11 tuổi, Mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xi-nê. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

Khi bạn 12 tuổi, Mẹ răn bạn không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

Khi bạn 13 tuổi, Mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách bảo rằng Mẹ không biết thế nào là sành điệu.

Khi bạn 14 tuổi, Mẹ dẫn bạn đi trại hè xa nhà 1 tháng. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy 1 lá thư nào.

Khi bạn 15 tuổi, Mẹ đi chợ về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách khóa cửa phòng ngủ.

me-va-cuoc-hanh-trinh-song-cua-ban

Khi bạn 16 tuổi, Mẹ dạy bạn lái chiếc xe của Mẹ. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ khi nào có thể.

Khi bạn 17 tuổi, Mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến nửa đêm.

Khi bạn 18 tuổi, Mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

Khi bạn 19 tuổi, Mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi xách cho bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách tạm biệt Mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

Khi bạn 20 tuồi, Mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ ai chưa. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của Mẹ”.

Khi bạn 21, Mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai, bạn cảm ơn Mẹ bằng cách trả lời:” Con không muốn giống Mẹ.”

Khi bạn 22, Mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách hỏi xem Mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không.

Khi bạn 23, Mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của Mẹ thất xấu xí.

Khi bạn 24, Mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách giận dữ và càu nhàu:” Con xin Mẹ đấy”.

Khi bạn 25, Mẹ lo lễ cưới cho bạn, Mẹ khóc và bảo rằng Mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách dọn đến ở 1 nơi xa tít.

Khi bạn 30, Mẹ gọi và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.

Khi bạn 40, Mẹ gọi để nhắc bạn nhớ sinh nhật của một người thân. Bạn cảm ơn Mẹ bằng câu trả lời.” Con thật sự bận Mẹ à!

Khi bạn 50, Mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn Mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài ” Cha Mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào.

Và rồi, 1 ngày kia, Mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.

me-va-cuoc-hanh-trinh-song-cua-ban

Ta hãy dành 1 giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với Mẹ mình. Chẳng điều gì có thể thay thế Mẹ được. Hãy trân trọng từng giây từng phút, dẫu rằng đôi khi Mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là Mẹ bạn!!!

Mẹ sẽ luôn ở bên cạnh bạn; lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như những nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho Mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???

Yêu thương và kính trọng Mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với Mẹ. Khi Mẹ ra đi, những kỷ niệm yêu mến của quá khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.

Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu Mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.

Mẹ cho ta tình yêu vĩnh cửu ... vì thế không bao giờ có thể ví tình Mẹ như biển cả hay Mẹ như dòng sông mà … Mẹ … tình Mẹ vô vàn rộng lớn hơn vũ trụ và tạo hóa rất nhiều.

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Mục đích sống của bạn là gì?

Thật khó mà tìm ra mục đích sống trong cái thời buổi điên đảo này… Hay là tiền? Thử nhìn quanh mình xem, bao nhiêu người đã chọn mục đích đó!? Một bóng hồng, một mối tình thiên thu? Lãng xẹt với người thực tế, xa xỉ với người thực dụng… Tôi tin rằng những người chọn hai loại mục tiêu này không tìm được đến đây – bài viết của tôi.

muc-dich-song-cua-ban-la-gi

Vậy mục đích sống của ta là gì? Sống phải có mục đích chứ?

Làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn?

Điều này nghe chung chung quá! Phải cụ thể. Chúng ta phải cụ thể. Những người thực tế rất cụ thể.

Khổng Tử dạy: “Thanh niên răn mình không đánh nhau. Trung niên răn mình không tham dâm. Và lão niên ngăn mình không tham lam.” Có lẽ mục đích sống của con người thay đổi theo thời kỳ. Thanh niên là tuổi của mơ mộng, hoài bão, lý tưởng… Người ta rất dễ chết vì một niềm tin xa xôi. Trung niên thực tế hơn, chọn cách sống cho mình. Lão niên quay lại thành trẻ thơ, vị kỷ và vòi vĩnh.

muc-dich-song-cua-ban-la-gi

Thủa là sinh viên mới ra trường, tôi nghĩ rằng nghề của mình sẽ đi các miền của tổ quốc để làm đường sá, góp sức vào xây dựng quê hương, đất nước… Nhưng từ khi được các bậc đàn anh chỉ dạy cho cách ăn bớt vật liệu, suy nghĩ đó trong tôi giảm hẳn. Những niềm tin tốt đẹp trong tôi mất dần. Giữ những niềm tin đó thế nào được khi những người xung quanh mình, những người mình yêu mến và kính nể lại toàn làm những việc sai trái. Họ còn làm một cách rất tự nhiên, y như là cuộc sống đương nhiên phải vậy.

Phân tích xa xôi một chút…

Dù bạn làm gì chúng ta cũng không tránh khỏi là một trong năm lĩnh vực sau: khoa học, chính trị, kinh tế, văn hóa (*) và tôn giáo. Và mục tiêu của con người dù thế nào cũng chỉ là một trong ba mục tiêu sau: địa vị, tài sản và danh tiếng. Làm chính trị thành công, thăng quan tiến chức bạn sẽ có địa vị và quyền lực. Làm kinh tế thành công bạn sẽ có tiền của và cũng có quyền lực. Còn nếu làm khoa học, văn hóa hay tôn giáo thành công bạn có danh tiếng.

muc-dich-song-cua-ban-la-gi

Chính trị có tính thời điểm, không phải người quyền lực nào cũng có danh tiếng, thậm chí có người còn mang tai tiếng. Lịch sử nhân loại cũng chỉ ghi lại vài người giàu đến độ danh tiếng để lại đến mai sau.

Thành công đến với chúng ta hay không phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, trong đó có cả may mắn. Mục đích sống của con người có thể thay đổi theo thời kỳ. Nên tôi có lời khuyên với những bạn trẻ đang đi tìm mục đích sống cho mình là: hãy cứ – tạm thời – sống với niềm tin là mình sẽ làm được điều gì đó cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Giữ lấy ý chí “sắt đá”, không bao giờ thay đổi niềm tin đó, và phải có nghị lực để tiến bộ hàng ngày.

Rồi điều tốt đẹp sẽ đến… Tương lai chờ đón bạn…. Vinh quang ở phía trước…!!!

Viện hàn lâm – Academy

Làm thế nào để tìm được mục đích của cuộc sống

Mắt của bạn dùng để nhìn, tai dùng để nghe, mũi dùng để ngửi. Bác sĩ thì chữa bệnh cho bệnh nhân, luật sư bảo vệ cho thân chủ. Cái áo của bạn giữ cho cơ thể được ấm; cái đồng hồ cho bạn biết về thời gian. Mọi thứ được sinh ra đều được sử dụng vào một mục đích nào đó.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Tôi tin rằng bạn được sinh ra là để thực hiện một sứ mệnh nào đó và thành công của bạn phụ thuộc vào khả năng khám phá ra sứ mệnh đó và thực hiện nó. Tìm ra sứ mệnh mới chỉ là tìm thấy mục đích của cuộc đời, thực hiện xong sứ mệnh đó mới là hoàn thành được mục đích cuộc đời.

Hôm nay tôi muốn thảo luận về 7 câu hỏi sẽ giúp bạn khám phá ra mục đích của cuộc đời mình.

1. Bạn thích làm gì nhất?

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Mục đích của bạn liên quan trực tiếp đến lĩnh vực mà bạn yêu thích. Hầu hết những người sống có mục đích trên thế giới này dùng thời gian của họ vào công việc mà họ thích nhất. Bill Gates yêu thích máy tính, Oprah thích giúp đỡ người khác và Edison thì thích phát minh. Vậy bạn thích gì nhất? Đó có thể là thích đọc, viết, chơi thể thao, hát, vẽ, kinh doanh, bán hàng, lắng nghe, nấu nướng, sửa chữa những đồ dùng bị hỏng. Bất cứ công việc nào bạn yêu thích, nó liên quan trực tiếp đến mục đích của cuộc đời bạn.

2. Bạn thường làm gì trong thời gian rảnh rỗi?

Bất cứ việc gì bạn thường làm trong thời gian rảnh rỗi là một tín hiệu cho mục đích của bạn. Nếu bạn thích vẽ trong thời gian rảnh rỗi, thì đó là một “tín hiệu”. Nếu bạn thích nấu nướng, đó là một tín hiệu. Nếu bạn thích nói, đó cũng là một tín hiệu. Hãy lần theo những tín hiệu đó.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Tôi thì thích học trong thời gian rảnh rỗi, tôi có một niềm đam mê về việc học. Dĩ nhiên, đây là một tín hiệu của mục đích cuộc đời tôi… điều này dẫn tới công việc dạy học của tôi.

Bạn làm gì trong thời gian rảnh rỗi? Bạn muốn làm gì nếu bạn có nhiều thời gian rảnh hơn? Bạn có muốn mở một lớp học nhảy hoặc một khóa học về kinh doanh?

3. Bạn hay để ý đến điều gì nhất?

Người bán hàng để ý đến việc doanh số bán hàng thấp, một người thợ làm đầu thì để ý đến tóc của người nào đó không được chăm sóc đúng cách, một người thiết kế để ý đến một thiết kế vụng về, một người thợ máy sẽ nghe thấy tiếng động cơ xe hơi của bạn kêu khác thường, một ca sĩ sẽ để ý đến giọng hát của ai đó bị sai tông, một người diễn thuyết sẽ để ý đến một bài diễn văn tồi.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Tôi thì thường để ý đến những thông tin không được trình bày một cách sáng sủa, thiết thực và với hình thức đơn giản nhất. Đây là một tín hiệu của mục đích của tôi. Tôi bị ám ảnh bởi sự thiết thực và đơn giản. Khi tôi dạy học, tôi thử dạy học viên theo một lối thiết thực và đơn giản nhất có thể.

4. Bạn muốn học về lĩnh vực nào?

Loại sách báo và tạp chí bạn muốn đọc là loại nào? Bạn đọc về nấu ăn, kinh doanh, hoặc câu cá, hay bất cứ loại nào, nó là một tín hiệu. Tôi thì luôn đọc về chủ đề phát triển cá nhân, đặc biệt liên quan đến những người có cuộc sống thành công. Dĩ nhiên điều này cũng liên quan đến mục đích của tôi, đó là hướng dẫn mọi người cách để thành công trong cuộc sống.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Bạn thì muốn học về lĩnh vực nào? Nếu bạn có một thư viện, những cuốn sách mà bạn muốn có trong thư viện đó là loại nào?

5. Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn?

Đó là việc vẽ tranh, thiết kế, xây dựng, diễn thuyết, hay bán hàng?

Viết kích thích sự sáng tạo của tôi. Khi tôi viết tôi có cảm giác mình giống như một nhà điêu khắc hay một họa sĩ đang làm việc. Tôi khắc họa ý tưởng của tôi trên giấy một cách cẩn thận, những ý tưởng sẽ tác động đến cuộc sống của nhiều người; nó là một quá trình sáng tạo. Mỗi từ ngữ phải được trau chuốt một cách cẩn thận để đạt được sự tác động tối đa đến người đọc.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn, bạn có nhiều ý tưởng để tạo ra một công thức nấu món ăn mới, hay về một trang web có thể tự động sáng tạo chăng?

6. Mọi người thường khen ngợi bạn về điều gì?

Bạn có “người hâm mộ” về lĩnh vực nào? Nếu không ai thích món ăn do bạn nấu ra, thì có thể bạn sẽ không thể trở thành một đầu bếp giỏi được.

Mọi người thường khen ngợi bạn về khả năng viết, hoặc giọng hát, hay khả năng bán hàng tuyệt vời của bạn? Một lần nữa, đây là một tín hiệu của mục đích của cuộc đời bạn.

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Mọi người luôn khen tôi có khả năng diễn thuyết, thực ra trước đây diễn thuyết là điều mà tôi rất sợ phải làm. Tôi nhận ra một điều thú vị là mục đích sống của tôi lại ẩn sau một cái gì đó mà tôi sợ phải làm nhất.

7. Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rằng bạn không thể thất bại?

Bạn sẽ khai trương một buổi triển lãm, tham gia cuộc thi tìm kiếm tài năng, hay bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh? Bạn sẽ làm gì nếu thành công đã được đảm bảo? Nó là một tín hiệu của mục đích của bạn.

Tôi thì muốn làm điều mà tôi đang làm bây giờ, đó là dạy học. Đối với tôi, không có gì quan trọng hơn điều đó; thế còn bạn thì sao?

lam-the-nao-de-tim-duoc-muc-dich-cua-cuoc-song

Lời kết

Những câu hỏi trên là tín hiệu dẫn đến mục đích của bạn. Chúng chỉ cho bạn hướng đến một mục đích xác định. Một câu hỏi riêng rẽ thì không chỉ rõ cho bạn được mục đích của mình; bạn phải xem tất cả câu trả lời. Mỗi câu trả lời là một “mảnh ghép” của mục đích cuộc đời bạn.

Hãy nghiên cứu những câu hỏi cũng như các câu trả lời thật kỹ và bạn sẽ khám phá ra con đường tìm thấy mục đích của cuộc đời mình. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này!

Bài viết được dịch từ Dumb Little Man
Theo vinacode.net

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Là đàn ông, đừng làm người phụ nữ của anh tổn thương!

Chỉ cần anh trân trọng cô ấy và trân trọng những gì cả hai đã từng trải qua, anh nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.

Anh có thể đôi lúc khiến cô ấy buồn, có thể vì khoảnh khắc nào đấy vô tâm mà khiến cô ấy chịu thiệt thòi hay khổ sở, hoặc thi thoảng trong lúc cáu giận có thể nói một vài câu khiến cô ấy phải khóc. Nhưng, cho dù có như vậy, cũng nhất định đừng bao giờ làm cô ấy bị tổn thương.

la-dan-ong-dung-lam-nguoi-phu-nu-cua-anh-ton-thuong

Là đàn ông, phải chịu trách nhiệm với người mình yêu, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào. Nếu gặp trở ngại thì nắm lấy tay cô ấy để cùng nhau vượt qua, nếu có xảy ra mâu thuẫn thì hãy gắng bình tĩnh ngồi lại để tìm ra nguyên nhân rồi cùng khắc phục.

Cho dù những lúc cãi vã có thể khiến anh trở nên mất bình tĩnh, nhưng hãy nhớ rằng cô ấy cần được tôn trọng.

Cho dù có lúc sự quan tâm của cô ấy khiến cho anh cảm thấy khó chịu, hãy nhớ rằng, cô ấy yêu anh, và vì yêu anh nên mới trở thành một cô gái chu đáo và ân cần đến như vậy.

la-dan-ong-dung-lam-nguoi-phu-nu-cua-anh-ton-thuong

Cho dù đôi khi tính khí của cô ấy trở nên thất thường, hay lo lắng và dễ dỗi hờn, thay vì quát mắng, anh hãy ôm cô ấy vào lòng. Khi đó, cô ấy sẽ nói cho anh toàn bộ lý do, khi đó cô ấy sẽ cảm thấy, người con trai bên cạnh chính là điều kỳ diệu trong cuộc sống của cô ấy.

Chỉ cần anh trân trọng cô ấy, và trân trọng những gì cả hai đã từng trải qua, anh nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.

Phụ nữ, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có độc lập và giỏi chịu đựng đến đâu, đều sẽ có lúc yếu mềm. Một khi phụ nữ dành hết tình cảm để yêu một ai đó, thì người đàn ông ấy chính là hy vọng mà họ đang mang.

la-dan-ong-dung-lam-nguoi-phu-nu-cua-anh-ton-thuong

Và quan trọng nhất là, anh này, đừng bao giờ tự cho mình cái quyền quyết định mọi thứ, cũng đừng bắt cô ấy phải làm theo hoặc thay đổi. So sánh cô ấy với bất cứ hình mẫu nào cũng đều là nguyên nhân gieo cho cô ấy những tổn thương.

Người phụ nữ nào chẳng mang trong lòng những thứ phù phiếm, xa vời, dù ít hay nhiều, và ấp ủ nó thật kỹ.

Người phụ nữ nào chẳng mang trong lòng những sự tự tôn riêng, sự nỗ lực riêng, và cách yêu riêng. Nếu yêu cô ấy, thì nhất định, đừng khiến cô ấy cảm thấy bị tổn thương, anh nhé!

Giữ chặt lấy cô gái của mình, đừng dễ dàng gây cho cô ấy những vết thương không đáng có, để mà đẩy cô ấy đi xa…

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Là phụ nữ, sao không học cách sống cho riêng mình?

Mỗi người trời chỉ cho sống có một cuộc đời, tại sao phụ nữ không học cách sống cho riêng mình? Sống cho tử tế, đàng hoàng, trọn một kiếp người. Việc gì phải lúc nào cũng ”nghiến răng chịu đựng”, rồi bào chữa rằng sống vì người này, vì người nọ? Phải chăng tất cả chỉ vì lười, vì ngại…. Khi chẳng may lấy phải người chồng thực sự không cần có vợ theo đúng nghĩa, mà chỉ lấy vì nghĩa vụ, vì mục đích ”che mắt thế gian”, rồi bỏ rơi vợ, không cho vợ được hưởng niềm vui, niềm hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ – ai bắt chị em phải cố gắng sống như vậy? Ngại đòi hỏi ư? Sao lại ngại, nếu đây là quyền lợi mình đương nhiên được hưởng? Hay là nghĩa vụ đương nhiên phải thực hiện?

Sợ thay đổi thì bố mẹ buồn ư? Bố mẹ vui sao được khi biết con mình sống héo mòn, đói khát tình cảm vợ chồng, không có hạnh phúc? Sợ mọi người cười chê vì chia tay chồng ư? Đến người nổi tiếng, dân tình cũng chỉ bàn tán vài hôm rồi thôi, mình là cái gì mà sợ người ta lúc nào cũng theo dõi? Mình phải sống cho mình chứ. Sợ ly hôn xong thì mình trắng tay ư? Ở đấy mình sẽ được cái gì? Nhà to ư? Nhà người ta chứ đâu phải nhà bạn? Được ăn mà không phải làm ư? Miếng ăn do người khác bố thí, chu cấp, không ngon bằng miếng ăn mình tự làm ra đâu. Đến người khuyết tật người ta còn cố vươn lên, lao động, để có cuộc sống độc lập, tại sao mình có mắt, có tay, có chân, có đầu óc, lại sợ “chết đói”?

la-phu-nu-sao-khong-hoc-cach-song-cho-rieng-minh

Mỗi người trời chỉ cho sống có một cuộc đời, tại sao phụ nữ không học cách sống cho riêng mình? (Ảnh minh họa)

Hạnh phúc gia đình phải do cả hai vợ chồng chung tay xây dựng, vun đắp. Đừng ỉ lại mình trẻ, mình xinh, mà không phấn đấu, học tập, lao động để cùng chồng xây dựng gia đình.Khi còn mới yêu, có thể cái tính lười của mình còn được bỏ qua, nhưng lấy nhau rồi, sự lười biếng, vụng về sẽ bị trả giá.Một người vợ đoảng vị trong nấu ăn, chồng có thể “chết” vì một phụ nữ biết chế biến các món ngon. Một người sống ích kỉ, không biết lo cho chồng, cho con, khiến anh chồng có thể ”ngấy ngây” nhìn ngắm, ao ước một phụ nữ đảm đang, tháo vát, tận tụy vì gia đình. Một người vợ xinh đẹp, trẻ trung, nhưng “khô như ngói” sẽ đẩy chồng ra đường, đến với một người phụ nữ không xinh đẹp, không trẻ trung nhưng cháy bỏng, nồng nàn.

la-phu-nu-sao-khong-hoc-cach-song-cho-rieng-minh

Hạnh phúc gia đình phải do cả hai vợ chồng chung tay xây dựng, vun đắp. (Ảnh minh họa)

Tất nhiên, không phải phụ nữ đảm đang, tháo vát, khéo léo thì thì chắc chắn sẽ được chồng yêu, chồng quý, sẽ có hạnh phúc trọn vẹn. Điều này chỉ đúng khi chị em có người chồng sống trách nhiệm, biết sống vì người khác, biết nhận ra và trân trọng sự cố gắng của người khác.Trong cuộc sống, có những trường hợp “gái có công chồng càng phụ”, ta đừng chấp nhận an ủi bản thân rằng “thế gian được vợ hỏng chồng”. Hãy cố gắng đòi hỏi, phấn đấu để được cả hai. Không ai sống mà phải hy sinh cho người khác một cách không xứng đáng.Anh chồng lười việc nhà có thể chấp nhận được nếu anh ấy chịu khó làm ăn, kiếm tiền vì gia đình, biết đánh giá đúng sự cống hiến của vợ và thỉnh thoảng biết “mồm miệng đỡ tay chân”. Anh chồng trót có mối tình ngoài luồng, vợ có thể bỏ qua nếu anh ta không phải là người ”ngoại tình kinh niên”, đặc biệt sau vụ “trót dại” ấy phải biết ăn năn, hối cải, lập công chuộc tội, hết lòng vì vợ con, vì gia đình hơn trước.

Cha mẹ sẽ già, sẽ yếu, sẽ không ở mãi với chúng ta. Con cái sẽ lớn lên, sẽ trưởng thành, sẽ có cuộc sống riêng, mối quan tâm riêng, sẽ yêu thương chồng, vợ, con chúng nó. Đó là quy luật ”nước mắt chảy xuôi”, đừng quá kỳ vọng vào sự hỗ trợ, giúp đỡ của con cái. Đừng vì sĩ diện, vì danh hão, mà sống cam chịu, cam phận, khi cuộc sống còn có thể thay đổi được. Ngẫm đi, nghĩ lại, khi ta có tuổi, về già, sức khỏe là của ta, niềm vui, nỗi buồn là của ta, tại sao ta không biết vun vén, lo cho chính bản thân mình khi còn trẻ, còn khỏe? hãy học cách sống cho mình, thương mình, yêu mình hơn, để rồi ta hãnh diện sống, tự tin nói rằng ta đã sống trọn vẹn, sống tử tế, sống hết lòng, không ân hận nghĩ ”giá mà biết trước…”

Sự hy sinh của phụ nữ là đáng quý, đáng trân trọng, nếu đó là hy sinh xứng đáng, hy sinh cho nghĩa lớn, cho cộng đồng. Sự hy sinh sẽ là vô nghĩa, thậm chí là hy sinh dại dột, nếu nó được đầu tư không đúng người, đúng chỗ.

Theo Guu

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

8 lời nói dối của mẹ

Câu chuyện bắt đầu khi tôi còn là một đứa bé trai và được sinh ra trong một gia đình nghèo, thậm chí đến những bữa ăn còn không đủ. Tới bữa, khi không đủ cơm ăn, mẹ thường lấy ở chén của mình rồi chia đều cho các con.

8-loi-noi-doi-cua-me

Mẹ bảo: "Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói!" - Lần nói dối đầu tiên của mẹ.

Khi tôi lớn dần lên, mẹ tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần đến đầm hồ gần nhà bắt thêm ít cá làm bữa ăn. Món canh cá của mẹ thật ngon. Khi anh em tôi xì xụp ăn, mẹ ngồi bên cạnh nhìn chúng tôi cười, rồi ăn những phần thịt còn sót lại trong miếng đầu cá mà chúng tôi chê bỏ ra. Thấy vậy, tôi liền lấy chút cá để vào bát mẹ nói "Mẹ ăn đi". Nhưng ngay lập tức mẹ từ chối và bảo: "Con cứ ăn đi, mẹ chỉ thích ăn đầu cá thôi". Tôi ngây thơ tin rằng mẹ nói thật cho đến mãi sau này. - Lần thứ hai mẹ nói dối!

Khi lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho anh chị em tôi, mẹ phải đến một xưởng nghề nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối. Việc này có thể giúp mẹ trang trải thêm một chút cho việc học của chúng tôi. Vào một tối đông, nửa đêm tôi tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu nhợt nhạt. Tôi nói: "Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà".

Mẹ chỉ cười: "Con cứ ngủ đi, mẹ bị mất ngủ nên không buồn ngủ" - Mẹ đã lần thứ ba nói dối


8-loi-noi-doi-cua-me

Ngày tôi thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm để có thể chăm sóc tôi tốt hơn. Đúng vào mùa hạ, trời nắng như đổ lửa, mẹ mong ngóng từng khắc phía ngoài phòng thi. Tiếng chuông hết giờ đổ vang. Mẹ dang rộng cánh tay ôm đứa con trai bé nhỏ, trong tay mẹ là bình trà pha sẵn mẹ đã ướp hoa từ độ tuần trước. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, tôi liền đưa bình trà nhỏ bằng thủy tinh nhỏ trong suốt, một trong những thứ tài sản quý giá nhất trong nhà, bảo mẹ cũng uống đi.

Mẹ bảo: "Uống đi con. Mẹ không khát" - Lần thứ tư mẹ nói dối!

Sau khi cha lâm bệnh qua đời, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề chính, mẹ phải tự lo các chi phí trong nhà một mình. Cuộc sống của gia đình chúng tôi trở nên phức tạp hơn, không có ngày nào được bình yên. Nhìn thấy điều kiện gia đình tôi ngày một khó khăn, một người chú họ sống gần đó đã tới giúp chúng tôi, từ việc lớn cho đến những chuyện nhỏ. Những người hàng xóm quanh đó khi nhìn thấy cảnh không may của gia đình tôi họ đều khuyên mẹ hãy tái hôn. Nhưng mẹ tôi - một người cứng rắn, bà không quan tâm tới lời khuyên của mọi người.

Mẹ nói: "Mẹ không cần tình yêu, chỉ cần các con thôi" - Mẹ nói dối lần thứ năm!


8-loi-noi-doi-cua-me

Sau khi anh, chị tôi tốt nghiệp và đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ, nhưng một thân một mình, cũng có tuổi, mẹ mắt đã kém, chân tay cũng còn dẻo dai như trước, việc cũng dần ít đi. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả.

Mẹ bảo: "Các con mới ra đời, cần nhiều khoản chi tiêu. Mà mẹ bây giờ tháng đi chợ cũng có thiếu gì tiền cả. Cứ cầm lấy" - Lần thứ sáu mẹ nói dối!

Còn tôi ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sĩ ở một đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp tôi ở lại làm việc tại một công ty chuyên về nghiên cứu. Khi đã có chút điều kiện, tôi muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng. Nhưng mẹ không muốn làm phiền tới con trai mình, mẹ nói:

"Mẹ sống ở đây quen rồi. Mẹ không muốn đi đâu cả" - Mẹ lại một lần nữa nói dối!


8-loi-noi-doi-cua-me

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi tôi đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ đã già và tôi đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ mở mắt, cố gượng thều thào bảo:

"Con đừng lo, mẹ chẳng đau chút nào đâu con..." - Và đây là lần nói dối cuối cùng của mẹ.

Sau lời nói dối thứ tám đó, mẹ tôi đã nhắm mắt ra đi mãi mãi...

Theo Kết nối yêu thương

Tuổi trẻ và khát vọng

Mình tin chắc rằng đã hơn một lần bạn nghe về tuổi trẻ, từ những người lớn. Như tuổi trẻ này chỉ đến một lần mà thôi, cuộc đời chỉ có một lần mà thôi. Lựa chọn là của bạn. Quyết định là của bạn. Nhưng làm sao để sống không phí hoài tuổi trẻ.

Những lời nói đó là những lời chia sẻ chân tình của những người đã đi qua, sống cùng tuổi trẻ của họ và giờ đang ở bên kia của cuộc đời. Nhưng lời nói hoa mỹ, mà không có một lý luận cụ thể rõ ràng nào thì khó mà thuyết phục người khác. Đặc biệt là con người thường có tính ì. Như mình, mặc dù mình biết là nếu bước ra khỏi vùng an toàn thì sẽ khám phá được nhiều điều hơn, nhưng mình thường vẫn chọn cách sống cùng vùng an toàn.

tuoi-tre-va-khat-vong

Như thể bước một bước ra mình sẽ không thụt lùi lại được.

Mình biết nhiều người bạn của mình vẫn mong muốn có một cuộc sống tự do. Không phải theo những gò ép của gia đình hay những người xung quanh mà sống đúng với đam mê của mình. Dĩ nhiên thì ba má luôn mong điều tốt cho con, nhưng đôi khi, những người xung quanh vì quá thương mình mà gò ép mình vào một con đường mình không thích (dù con đường đó bằng phẳng và an toàn hơn). Lúc đó, chọn rẽ sang một hướng khác đã là một can đảm rồi. Đừng nói đến việc sống cùng đam mê.

Cũng như nhiều người nói sau khi ra trường đi làm vài năm, họ sẽ dành dụm tiền để khởi nghiệp. Nhưng mà khi đó, họ đã quen với việc nhận tiền ổn định và còn nhiều mối lo hơn là bây giờ. Có thể họ còn phải nuôi sống cả gia đình, vợ con, vân vân và vân vân. Khi đó, chấp nhận buông bỏ và rẽ ngang đã là một sự can đảm. Không mấy người có thể làm được điều đó.

tuoi-tre-va-khat-vong

Nên có lần, mình nói với một đứa bạn là nếu muốn khởi nghiệp, hãy làm từ bây giờ. Bây giờ bạn không mất gì cả, nhưng cái bạn có là khát khao và cả tuổi trẻ nữa. Những thứ không thể quy đổi ra tiền, nhưng là động lực rất lớn để bạn bước đi.

Hay trong giai đoạn gần sắp ra trường như hiện nay, mình cũng không rõ là lựa chọn của mình có đúng hay không. Một công việc hơi bấp bênh, hơi cảm tính. May mắn là mình có sự ủng hộ của gia đình. May mắn nữa là mình đang sống cùng những đam mê của mình, những điều mình có thể dành hàng tiếng đồng hồ mỗi ngày để theo đuổi (Mở ngoặc: dạo này thường chỉ có 1 – 2 tiếng là làm việc hiệu quả, còn lại toàn chém gió và không chịu làm việc gì cả).

tuoi-tre-va-khat-vong

Tuổi trẻ và khát vọng”, mình vẫn ấp ủ được nói trước đám đông như vậy. Về việc theo đuổi đam mê và bước ra vùng an toàn của mình.

Như mình trước đây, sống trong cái kén quá lâu ngày nên ngại rủi ro, ngại làm điều mới. Đến khi đời nó xô đẩy mình ra khỏi sự an toàn, bắt mình phải bước đi, bắt mình phải nhìn nhận mọi thứ khắc nghiệt hơn và bắt mình phải thử và làm những điều mình đã ấp ủ từ lâu mà không dám làm (vì ngại rủi ro, dĩ nhiên) thì mình mới nhận ra bao năm tháng mình đã sống hoài thế nào.

Nghe thì chắc triết lý, nhưng mình vẫn mong thấy mọi người sống cùng đam mê của bản thân. Chỉ có như vậy, bạn mới mãi là bạn, vì bạn đang sống cùng niềm khao khát của chính mình.

tuoi-tre-va-khat-vong

Tuổi trẻ thì không lấy lại được. Sức khoẻ cũng vậy. Một khi đã bệnh xuống, bạn không biết bao giờ có thể đứng dậy được. Nhưng niềm tin là cái có thể tự tìm lấy. Bằng cách theo đuổi đam mê, bằng cách sống cùng những ước mơ và biến những ước mơ thành hiện thực.

Bạn chỉ có một cuộc đời để sống” – đó là cái câu chình ình ngay trên màn hình của mình. Và mình chọn sống cùng đam mê.

Góc Suy Ngẫm

Tìm nguồn vui từ mái ấm gia đình

Gia đình là nền tảng của xã hội, là chỗ dựa tinh thần cần thiết phải có đối với tất cả mọi người, dù ở vào lứa tuổi nào.

Thật bất hạnh cho những ai trên đời này không có người thân kẻ thuộc, chỉ sống đơn độc một mình.

Gia đình là tổ ấm, nơi đó ta có những người thân yêu nhất, có liên hệ huyết thống với ta. Đó là ông bà, cha mẹ anh em ruột thịt và tất cả bà con họ hàng xa gần bên nội, bên ngoại nữa.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Do cùng chung huyết thống nên mọi người trong gia đình đều hết lòng thương yêu nhau, và tận tình giúp đỡ lẫn nhau. Vì vậy, nếu vì một lý do nào đó phải sống xa cách người thân, dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi nào đó, lòng ta cũng cảm thấy nhớ nhung khôn xiết, mong sao sớm có ngày được đoàn tụ.

Hiếu thảo với ông bà, cha mẹ


Ông bà sinh ra cha mẹ, cha mẹ lại sinh ra ta. Đây là những đấng sinh thành mà ta không thể nào phụ rẫy công ơn trời biển được. Ông bà và cha mẹ càng ngày tuổi tác càng cao, sức khỏe càng yếu nên không còn đủ sức lực làm việc nuôi thân, cho nên bổn phận của kẻ làm con, làm cháu là phải hết lòng phụng dưỡng ông bà, cha mẹ cho trọn đạo. Ngoài việc dâng cơm ăn, thuốc uống, ta còn phải siêng năng tới lui thăm viếng để vấn an sức khỏe để ông bà và cha mẹ được vui lòng.

Tội bất hiếu đối với ông bà cha mẹ, pháp luật ngày nay không dung tha, mà dư luận cũng cực lực lên án gắt gao.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Và thật hạnh phúc thay cho những ai đang còn ông bà cha mẹ để sớm hôm được kề cận phụng dưỡng để đền đáp được một phần nào công ơn sinh thành dưỡng dục.

Tình chồng nghĩa vợ


Vợ chồng là những đôi nam nữ đồng trang phải lứa do yêu thương nhau nên tự nguyện chung sống với nhau cho đến lúc đầu bạc răng long để sinh con đẻ cái nối tiếp giống dòng...

Tình nghĩa vợ chồng là tình thiêng liêng, bền chặt, thân ái gấp trăm lần tình anh em, bè bạn.

Do ăn ở bên nhau trọn cả đời người, vừa có tình, vừa có nghĩa nên tình cảm vợ hai vợ chồng dành cho nhau bao giờ cũng mặn nồng và đầm ấm. Vì vậy, dù trong hoàn cảnh khó khăn vợ chồng lúc nào cũng đồng tâm hiệp lực với nhau để có phúc cùng hưởng, gặp họa cùng chia. Sống như vậy mới phải đạo.

Đã là vợ chồng thì có biết bao nhiêu kỷ niệm để nhớ về nhau: những kỷ niệm ban đầu gặp gỡ, cộng với chuỗi tháng năm dài chung sống bên nhau. Tất cả là những kỷ niệm khó quên, và xứng đáng để cho hai người trân trọng nâng niu gìn giữ.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Cái quý giá nhất trong đạo vợ chồng là tình sâu nghĩa nặng. Chính thứ tình sâu nghĩa nặng này là thứ keo son gắn chặt tình cảm giữa hai người lại với nhau để họ ăn đời ở kiếp bên nhau được hạnh phúc. Làm sao có thể đành đoạn bỏ nhau cho được khi người này cảm nhận được đang có món nợ to lớn đối với người kia, đến nỗi có trả hết đời cũng không có cách nào trả nổi! Nợ tình cảm, nợ ân nghĩa thật khó trả lắm thay!

Chuyện xưa còn kể lại rằng: vua Quang Võ có người chị gái góa chồng còn xuân sắc là công chúa Hồ Dương. Nhà vua định gả bà công chúa này cho Tống Hoằng là viên quan nổi tiếng hiền đức đương thời. Một hôm vua mời Tống Hoằng vào triều rồi ướn lời hỏi thử:

- Trẫm nghe thiên hạ nói: "Giàu đổi bạn, sang đổi vợ", vậy khanh hiểu ý câu này ra sao?

Tống Hoằng không nghĩ ngợi, tâu liền:

- Ngày xưa có câu: "Tào khang chi thê bất khả hạ đường, bần tiện chi giao mạc khả vong", có nghĩa là vợ cưới về lúc mình còn nghèo hèn không nên bỏ, người bạn kết giao lúc còn hàn vi ta không nên phụ.

Vua Quang Võ nghe Tống Hoằng nói vậy, biết là dù có nài ép cách mấy ông ta cũng chịu lấy chị mình nên đành thôi...

Người đời sau biết chuyện này khen Tống Hoằng là người chồng chung thủy.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Do vợ chồng tình sâu nghĩa nặng như vậy, nên ai cũng sung sướng khi được sống bên cạnh người bạn đời "đầu gối tay ấp" của mình.

Đó là chưa nói con cái sinh ra sẽ làm cho hạnh phúc gia đình được thắm đượm hơn, kết chặt tình chồng nghĩa vợ keo son hơn.

Tình nghĩa cha mẹ con cái


Người ta bảo "phụ tử tình thâm" tức là nói đến tình nghĩa giữa cha mẹ và con cái lúc nào cũng đậm đà và thiêng liêng.

Cha mẹ nào cũng thương yêu con cái hết lòng, hy sinh thân mình để che chở cho con cái với tất cả khả năng sẵn có, nuôi dưỡng chúng từ lúc còn là cái bào thai trong bụng cho đến ngày trưởng thành. Công lao đó thật vô cùng to lớn, lấy gì mà đo lường cho được.

Còn con cái cũng biết tỏ lòng kính yêu cha mẹ, biết ơn cha mẹ đã khổ công rất nhiều trong việc sinh thành và dưỡng dục mình. Tình nghĩa cha mẹ con cái là thứ tình thiêng liêng nhất, sâu đậm nhất, đó là điều không ai chối cãi.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Vì thương con, cha hàng ngày phải dầm sương giải nắng để làm việc kiếm tiền, lo cho con từng miếng cơm, tấm áo mà lòng vẫn vui. Còn mẹ thì ngoài chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau còn chịu cực khổ trăm bề với con lúc còn thơ dại. Rồi những lúc con se đầu ấm trán, từng đêm dài mẹ phải thức trắng vì con, nhưng nào ta thán! Mẹ còn lo săn sóc con trong những lúc tập chựng tập đi, tập ăn, tập nói... Rồi dạy cho con những điều hay lẽ phải để mong con cái chóng thành người hữu dụng cho xã hội sau này...

Cha mẹ còn cố ăn ở hiền lành, cố gắng cuộc đời lương thiện để nêu gương tốt cho con cái nhìn vào mà noi theo. Cha mẹ nào cũng biết đến câu: "Đời cha ăn mặn, đời con khát nước" nên lúc nào cũng tránh làm việc ác đức để đời sau con cháu của mình không bị người đời nguyền rủa khinh bỉ.

Cha mẹ nào nuôi dưỡng con cũng đặt hết kỳ vọng vào con, lúc nhỏ thì mong con mau ăn chóng lớn, sức dài vai rộng, và khi con cái trưởng thành thì muốn con tạo được sự nghiệp rõ ràng, tương lại sáng chói. Vì vậy, lúc nào cha mẹ cũng chăm lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, dạy dỗ cho con nên người, lo tìm thầy tìm trường xứng đáng cho con ăn học, không quản khó khăn vất vả, không nghĩ đến việc tốn kém tiền bạc.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Nhưng, như vậy cũng chưa phải là hết trách nhiệm, sau này cha mẹ còn lo cho con cái nên đôi nên đũa, thành vợ thành chồng, và lúc nào cũng là chỗ dựa tinh thần tốt nhất cho con, đến ngày cha mẹ sức tàn lực kiệt...

Có nhiều bậc cha mẹ khi chết đi vẫn không yên lòng nhắm mắt khi biết rằng trên đời này mình còn những đứa con bé bỏng, chưa đủ lông đủ cánh để bay nhảy với đời.

Tình yêu thương đó của cha mẹ đối với con cái nếu đem so sánh với chiều cao vời vợi của núi Thái Sơn, hay chiều rộng bao la của biển Thái Bình, chắc không có gì là quá đáng.

Cha mẹ yêu thương con bao nhiêu thì con cái cũng có bổn phận yêu thương kính mến cha mẹ bấy nhiêu. Đạo lý ở đời dạy con cái phải có bổn phận vâng lời và hiếu thảo đối với cha mẹ, những bậc đại ân nhân của đời mình.

Lúc còn nhỏ dại, bổn phận của kẻ làm con là phải ngoan ngoãn, biết vâng lời dạy bảo của cha mẹ. Câu nói: "Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư" em nhỏ nào cũng thuộc nằm lòng. Em nào cũng được cha mẹ giảng giải: Cá lên khỏi mặt nước là cá phải chết, và nếu không được ướp muối kịp thời thì trong chốc lát con cá đó sẽ bị ươn, bị thối, không thể dùng làm thức ăn được. Cũng như con cái trong nhà ai mà không nghe lời dạy bảo của cha mẹ thì con cái sẽ mất nết hư thân, đi đâu cũng bị ghét bỏ...

Khi con cái khôn lớn nên vóc nên hình thì cha mẹ đã đến hồi già yếu. Người già thì sức tàn lực kiệt, mắt mờ chân chậm đâu còn làm được việc gì để nuôi sống tấm thân, đừng nói chi đến việc nuôi con, nuôi cháu. Đúng là: "Lực bất tòng tâm". Tuy tuổi già sức yếu nhưng lúc nào cha mẹ cũng không ngớt lo nghĩ về con, nhưng đâu còn sức lực để thực hiện điều mong ước của mình. Và đây chính là lúc con cái phải có bổn phận báo hiếu cho cha mẹ.

Việc làm này được coi là nghĩa vụ thiêng liêng, không ai có quyền chối bỏ. Trước đây, lúc còn thơ dại, ta nhờ sự hết lòng nuôi dưỡng của cha mẹ mà được lớn khôn, thì nay cha mẹ tuổi già sức yếu. Đây là cơ hội tốt cho con cái đền ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Người xưa bảo "trẻ cậy cha già cậy con" là vậy.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Phụng dưỡng cha mẹ là nên dùng lời lẽ lễ phép, dịu ngọt đó là cách "dưỡng lão khất ngôn". Người già thường khó tính, ai cũng thích con cái siêng năng đến thăm và an ủi.

Cha mẹ già như "chuối chín cây" sống đời với ta đâu được bao ngày nữa. Điều quý nhất và ý nghĩa nhất là nên hết lòng báo hiếu khi cha mẹ còn sống, chứ lúc cha mẹ còn sống mình tỏ ra bất hiếu, để chờ lúc cha mẹ khuất núi thì mới tổ chức đám ma rình rang, mâm cao cỗ đầy, thì làm sao che mắt được thiên hạ? Báo hiếu theo cách đó chỉ làm cho thiên hạ cười mà thôi.

Nuôi con cực khổ, nhưng đó là niềm vui rất lớn của bậc cha mẹ. Còn hầu hạ cha mẹ lúc già nua tuổi tác cũng là điều vô vàn hạnh phúc của kẻ làm con. Cho nên niềm vui từ mái ấm gia đình tỏa ra bao giờ cũng nồng ấm và sâu đậm.

Do đặt nhiều kỳ vọng vào con cái nên cha mẹ quên được sự nhọc nhằn trong công việc làm ăn cũng như săn sóc nuôi dạy con. Niềm vui đó được trải dài từ lúc con còn nhỏ cho đến ngày con được thành nhân, đủ sức chen vai thích cánh với đời...

Anh em như thế tay chân


Anh chị em trong nhà đều do cha mẹ sinh ra chẳng khác nào tay với chân cùng chung một cơ thể. Anh em phải có bổn phận thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau như tay và chân luôn luôn hòa thuận, giúp đỡ nhau trong mọi công việc, và cùng tương quan cảm xúc với nhau.

Anh em ruột thịt trong nhà cũng được nuôi sống từ một bầu sữa mẹ, lúc nào cũng nô đùa bên nhau, quấn quýt với nhau chẳng khác nào như hình với bóng cả thời thơ ấu. Mọi sự vui buồn sướng khổ của gia đình, anh em đều chia sẻ cho nhau. Anh em trong nhà còn được hưởng sự giáo dục chung từ cha mẹ.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Không nên vì lẽ gì để cho tình anh em bị sứt mẻ, khiến cha mẹ buồn lòng và người ngoài chê cười. Lúc nào anh chị em trong nhà cũng nên hết lòng thương yêu nhau, sống chết có nhau, mọi việc "chín bỏ làm mười" để được thuận hòa mãi mãi.

Đã là anh em ruột thịt với nhau, lúc cha mẹ còn sống cũng như khi cha mẹ đã qua đời, lúc nào cũng phải hết lòng thương yêu và đùm bọc lẫn nhau.

Chính vì thương yêu nhau, lại có bổn phận đối xử với nhau bằng thứ tình cảm thiêng liêng nhất, nên nếu phải sống xa nhau, anh em lúc nào cũng tưởng nhớ về nhau, không sao nguôi được. Hạnh phúc đó thật đáng trân trọng giữ gìn!

Thăm viếng bà con họ hàng


"Một giọt máu đào còn hơn ao nước lã" nên bà con họ hàng dù xa đến mấy đời cũng là ruột thịt máu mủ với mình.

Ta luôn có bổn phận yêu thương và giúp đỡ bà con họ hàng nên không đặt vấn đề giàu nghèo sang hèn, cũng không nên tị hiềm với nhau vì một duyên cớ nào đó khiến tình ruột thịt bị tổn thương.

tim-nguon-vui-tu-mai-am-gia-dinh

Nếu điều kiện vật chất cho phép, ta nên tận tình giúp đỡ những bà con họ hàng xa gần với ta, không phân biệt bên nội hay ngoại, nếu đời sống của họ kém may mắn hơn ta. Đó là một việc làm hợp với đạo lý.

Mặt khác, ta cũng nên siêng năng thăm viếng họ để kết chặt tình thương thân hơn nữa. Đây cũng là niềm vui rất lớn khiến cuộc sống của ta được ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn.

Ghi nguồn www.bietsong.net khi đăng tải lại bài viết này.